Giáo Dục

Những bài thơ hay nhất của Nguyễn Bính

Bạn yêu thích thơ của Nguyễn Bính và bạn muốn tìm kiếm nhiều bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Bính để đọc. Vậy mời các bạn cùng tham khảo những bài thơ hay nhất của Nguyễn Bính mà bài viết đã tổng hợp và chia sẻ dưới đây nhé.

Dưới đây bài viết giới thiệu đến các bạn nhà thơ Nguyễn Bính và những bài thơ hay nhất của nhà thơ Nguyễn Bính, mời các bạn cùng theo dõi.

Giới thiệu nhà thơ Nguyễn Bính

Nguyễn Bính tên thật là Nguyễn Trọng Bính, 1918 – 1966 là một nhà thơ lãng mạn nổi tiếng của Việt Nam. Ông được coi như là nhà thơ của làng quê Việt Nam với những bài thơ mang sắc thái dân dã, mộc mạc. Trong suốt 30 năm, Nguyễn Bính đã sáng tác nhiều thể loại như thơ, kịch, truyện thơ… ông sáng tác rất đều và sống hết mình cho sự nghiệp thi ca. Các tác phẩm của ông được đông đảo độc giả đón nhận và công nhận ông là một nhà thơ xuất sắc nhất của thi ca Việt Nam hiện đại.

Một số tác phẩm của nhà thơ Nguyễn Bính:

Qua nhà (Yêu đương 1936); Những bóng người trên sân ga (Thơ 1937); Cô hái mơ (Thơ 1939); Tương tư; Chân quê (Thơ 1940); Lỡ bước sang ngang (Thơ 1940); Tâm hồn tôi (Thơ 1940); Hương cố nhân (Thơ 1941); Một nghìn cửa sổ (Thơ 1941); Sao chẳng về đây (Thơ 1941); Người con gái ở lầu hoa (Thơ 1942); Mười hai bến nước (Thơ 1942); Mây tần (Thơ 1942); Bóng giai nhân (Kịch Thơ 1942); Truyện tỳ bà (Truyện Thơ 1942); Ông lão mài gươm (Thơ 1947); Đồng Tháp Mười (Thơ 1955); Trả ta về (Thơ 1955); Gửi người vợ miền Nam (Thơ 1955); Trong bóng cờ bay (Truyện Thơ 1957); Nước giếng thơi (Thơ 1957); Tiếng trống đêm xuân (Truyện Thơ 1958); Tình nghĩa đôi ta (Thơ 1960); Cô Son (Chèo cổ 1961); Đêm sao sáng (Thơ 1962); Người lái đò sông Vỹ (Chèo 1964).

Có rất nhiều bài thơ của Nguyễn Bính đã được phổ nhạc bởi nhiều nhạc sĩ:

  • Tiểu đoàn 307 được Nguyễn Hữu Trí phổ nhạc
  • Người hàng xóm được Anh Bằng phổ thành ca khúc Bướm Trắng
  • Cô hái mơ được Phạm Duy phổ nhạc
  • Lỡ bước sang ngang được Song Ngọc phổ nhạc
  • Nhạc xuân được Đức Quỳnh phổ nhạc
  • Thời trước được Văn Phụng phổ nhạc thành bài Trăng sáng vườn chè
  • Ghen được Trọng Khương phổ nhạc
  • Gái xuân được Từ Vũ phổ nhạc
  • Cô lái đò được Nguyễn Đình Phúc phổ nhạc
  • Chân quê được Minh Quang phổ nhạc
  • Nụ tầm xuân được Phạm Duy phổ nhạc
  • Mưa xuân được Huy Thục phổ nhạc
  • Chân quê

Những bài thơ hay nhất của Nguyễn Bính

Bài thơ quê hương

Chiều thu

Mười hai bến nước

Bắt gặp mùa thu

Chuyến tàu đêm

Tâm hồn tôi

Bến mơ

Đêm cuối cùng

Tỉnh giấc chiêm bao

Bên sông

Giấc mơ anh lái đò

Tương tư

Cô hái mơ

Hoa với rượu

Thời trước

Cô lái đò

Hương cố nhân

Thư cho chị

Chân quê

Lỡ bước sang ngang

Viếng hồn trinh nữ

 

Mưa xuân

Xuân về

Bài thơ quê hương

Trải nghìn dặm trời mây bạn tới.

Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng!

Bạn nán lại cùng tôi thêm buổi nữa.

Để tôi xin kể nốt chuyện quê hương.

 

…Quê hương tôi có cây bầu cây nhị

Tiếng “đàn kêu tích tịch tình tang…”

Có cô Tấm náu mình trong quả thị,

Có người em may túi đúng ba gang.

 

Quê hương tôi có ca dao tục ngữ,

Ông trăng tròn thường xuống mọi nhà chơi.

Một đĩa muối cũng mặn tình chồng vợ,

Một dây trầu cũng nhắc chuyện lứa đôi.

 

Con chim nhỏ cũng đau hồn nước mất

“Cuốc cuốc” kêu rỏ máu những đêm vàng

Chân ngựa đá cũng dính bùn trận mạc.

Theo người đi cứu nước chống xâm lăng.

 

Quê hương tôi có bà Trưng, bà Triệu

Cưỡi đầu voi, dấy nghĩa, trả thù chung.

Ông Lê Lợi đã trường kỳ kháng chiến,

Hưng Đạo vương đã mở hội Diên Hồng.

 

Quê hương tôi có múa xoè, hát đúm,

Có hội xuân liên tiếp những đêm chèo.

Có Nguyền Trãi, có “Bình Ngô đại cáo”.

Có Nguyễn Du và có một “Truyện Kiều”.

 

Quê hương tôi có Trường Sơn một dải,

Có Hồng Hà lại có Cửu Long Giang

Có Hà Nội có hồ Tây, hồ Kiếm.

Chợ Đồng Xuân bày đủ mặt hàng.

 

Quê hương tôi có sầu riêng, măng cụt

Lòng bưởi đào, lòng gấc đỏ như son.

Có gạo tám xoan thổi nồi đồng điếu,

Cam xã Đoài ai bóc cũng thơm ngon.

 

Cánh đồng nào cũng chôn vàng giấu bạc,

Bờ biển nào cũng chói ngọc ngời châu.

Có thanh quế ngửi qua là khỏi bệnh,

Có cây lim đóng cả một thân tầu.

 

Quê hương tôi có những người con gái

“Một ngày hai bữa cơm đèn…”

Cách sông cái cũng bắc cầu dải yếm,

Cho chàng sang đính ước chuyện nhân duyên.

 

Trong bụng mẹ đã từng mê tiếng hát;

Nên quê tôi ai cũng biết làm thơ.

Những trẻ nhỏ nằm nôi hay đặt võng,

Sớm hay chiều, đều mượn cánh cò đưa.

 

Khi có giặc những tre làng khắp nước,

Đều xả thân làm ngọn mác, mũi chông,

Những trai gái thôn Đông, xóm Bắc

Thoắt vươn vai thành những anh hùng…

 

Quê tôi đó – bạn ơi! – là thế đó.

Mà nghìn năm rặt những tiếng kêu thương

Sung sướng làm sao! Bỗng một ngày: có Đảng

Có Bác Hồ, làm sống lại quê hương.

 

Đánh Nhật, đuổi Tây cứu dân, dựng nước

Hai mươi năm kể biết mấy công trình!

Và từ đây, núi sông và cuộc sống.

Và quê hương mới thực sự của minh.

 

Cuộc đời mới con người cũng mới,

Khắp bốn phương lộng lẫy ánh sao cờ,

“Đoàn quân Việt Nam đi… chung lòng cứu quốc…”

Đầu ngẩng cao từ cách mạng mùa thu.

 

Những xiềng xích nghìn năm đều bẻ gãy.

Những bài ca điệu múa lại vui tươi.

Những trận khóc đêm dài không có nữa.

Thành thị nông thôn rộn rã tiếng cười.

 

Trong luỹ tre xanh vui mùa hợp tác,

Mái ngói nhô lên như những nụ hoa hồng.

Chung ruộng, chung trâu, chung lòng, chung sức

Chung con đường gặt lấy ấm no chung.

 

Trong xưởng máy tưng bừng như đám hội.

Những chủ nhân là chính những công nhân.

Tiếng máy reo chen tiếng cười tiếng hát,

Chẳng còn đâu tiếng chủ thét, cai gầm!

 

Những nhà thơ được tự do ca ngợi,

Quê hương. Tổ quốc, con người…

Và đời sống khỏi túng, nghèo, đói, khổ.

Khỏi bị ai khinh rẻ, dập vùi!

 

Đời trước thường mơ chuyện tiên, chuyện Phật,

Truyện thiên đường trong những cõi hư vô…

Đời nay dựng thiên đường trên mặt đất,

Dựng mùa xuân trong tất cả bốn mùa.

 

Khi con người được tự do giải phóng.

Đất rộng hơn mà trời cũng xanh hơn.

Quả trên cành cũng thêm ngon, thêm ngọt,

Hoa trong vườn cũng thêm sắc, thêm hương.

 

Và ý nghĩa những ca dao, tục ngữ

Ngày càng thêm thắm thiết, ngọt ngào.

Và “Truyện Kiều” mới có chân giá trị,

Và Nguyễn Du mới thành đại thi hào.

 

Thửa ruộng cũ cấy thêm mùa lúa mới,

Khung trời quê mọc những nóc lò cao.

Dây “cao thế” đã chăng dài khắp nẻo,

(Xóm làng tôi điện sẽ át trăng sao).

 

Những gỗ tốt đã dựng câu lạc bộ,

Gạo tám xoan thơm bếp lửa nhân dân.

Những cô Tấm tự tay xây hạnh phúc

Chẳng phải gian nan hoá kiếp mấy lần.

 

Và lớp lớp những anh hùng xuất hiện.

Sức thanh niên: sức Phù Đổng là đây!

Đẩy biển lùi ra, ngăn sông đứng lại,

Khẩu súng trường cũng hạ nổi máy bay.

 

Hội Diên Hồng thôn xã nào cũng mở,

Chuyện “kháng chiến trường kỳ” ai cũng nhớ nhập tâm.

“Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”

Câu ấy giờ đây đã đúng cả trăm phần.

 

Đảng cùng dân đã viết thêm lịch sử,

Lửa Điện Biên sáng dậy cả trăm năm.

Lửa Ấp Bắc, Chu Lai cũng bừng rực rỡ,

Lửa chiến công đang chói lọi miền Nam.

 

Khi có Đảng, có Bác Hồ lãnh đạo;

Có truyền thống cha ông để lại tự bao đời.

Thì đánh Mỹ nhất định là phải thắng

Chuyện ấy, quê tôi, thành chuyện dĩ nhiên rồi.

 

Câu chuyện quê tôi, sơ sài mấy nét.

Bạn trở về xin kể mọi người hay.

Riêng phần tôi có thơ này tặng bạn,

Tặng quê mình, nhân dịp tết năm nay.

 

Bắt gặp mùa thu

Xơ xác hồ sen đã nhạt hương

Bên song hoa lựu cũng phai hường

Sớm mai lá úa rơi từng trận

Bắt gặp mùa thu khắp nẻo đường

 

Tóc liễu hong dài nỗi nhớ nhung

Trăng nghiêng nửa mái gội mơ mòng

Sầu nghiêng theo cánh chim lìa tổ

Biết lạc về đâu lòng hỡi lòng

 

Thu về sông núi bỗng tiêu sơ

Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ

Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa

Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ

 

Sương phủ lưng đồi rặng núi xa

Thương ôi! Lữ khách nhớ quê nhà

Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ

Vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

 

Cha già ngừng chén biếng ngâm thơ

Đưa mắt nhìn theo hút dặm mờ

Xe ngựa người về tung cát bụi

Con mình không một lá thư đưa

 

Nghìn lạy cha già lượng thứ cho

Trót thân con vướng nợ giang hồ

Lòng son bán rẻ vào sương gió

Lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

 

Một chút công danh rất hão huyền

Và dang dở nữa cuộc tình duyên

Thu sang, quán lẻ con đăm đắm

Rõi bóng quê nhà mắt lệ hoen.

 

Bến mơ

Bến mơ thuyền đậu, dưới thuyền mơ.

Tôi đã mơ màng chuyện tóc tơ.

Bỏ dở khăn thêu, nàng lẳng lặng

Đến xem chàng nối mấy vần thơ.

 

Bỗng nàng sung sướng vỗ tay reo,

-Thi sĩ, chồng em, anh đáng yêu!

Những vận thơ anh huyền ảo quá!

Và thiêng liêng quá! Và cao siêu!

 

Chàng ngước nhìn nàng trong luyến ái:

-Mình ơi! mình nối hộ thơ, mình!

-Em chả nối thơ đâu đấy nhé!

Suốt đời em chỉ muốn hôn anh.

 

Một chiếc, một chiếc lại một chiếc,

Má chàng in có vạn đôi môi.

Chàng cười như nấc đi từng lúc:

– Anh lạy cô mình, anh xin thôi!

 

Bên sông

Có hai em bé học trò

Xem con kiến gió đi đò lá tre.

Nứa xuôi từng một thôi bè

Nắng sang bãi cát bên kia có chiều.

Thoáng như một lớp phù kiều

Chim đàn nối cánh bay vèo ngang sông.

Thuyền buôn đã mấy ngày ròng

Nằm suông, lái chửa ăn xong giá hàng.

 

Cô hái mơ

Thơ thẩn đường chiều một khách thơ

Say nhìn xa rặng núi xanh lơ

Khí trời lặng lẽ và trong trẻo

Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ

 

Hỡi cô con gái hái mơ già

Cô chửa về ư? Đường thì xa

Mà cái thoi ngày như sắp tắt

Hay cô ở lại về cùng ta?

 

Nhà ta ở dưới gốc cây dương

Cách động Hương Sơn nửa dặm đường

Có suối nước trong tuôn róc rách

Có hoa bên suối ngát đưa hương

 

Cô hái mơ ơi!

Chả giả lời nhau lấy một lời

Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng

Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi…

 

Cô lái đò

Xuân đã đem mong nhớ trở về,

Lòng cô gái ở bên sông kia.

Cô hồi tưởng lại ba xuân trước,

Trên bến cùng ai đã nặng thề.

 

Nhưng rồi người khách tình quân ấy,

Đi biệt không về… với bến sông.

Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi,

Mấy lần cô gái mỏi mòn trông.

 

Xuân này đến nữa đã ba xuân,

Đốm lửa tình duyên tắt nguội dần.

Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi,

Cô đành lỗi ước với tình quân.

 

Bỏ thuyền, bỏ bến, bỏ dòng trong,

Cô lái đò kia đi lấy chồng.

Vắng bóng cô em từ dạo ấy,

Để buồn cho những khách sang sông…

 

Chân quê

Hôm qua em đi tỉnh về

Đợi em ở mãi con đê đầu làng

Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng

Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

 

Nào đâu cái yếm lụa sồi?

Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?

Nào đâu cái áo tứ thân?

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

 

Nói ra sợ mất lòng em

Van em em hãy giữ nguyên quê mùa

Như hôm em đi lễ chùa

Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!

 

Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Thầy u mình với chúng mình chân quê

Hôm qua em đi tỉnh về

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều

 

Chiều thu

Thăm thẳm trời xanh lộng đáy hồ,

Mùi hoa thiên lý thoảng chiều thu.

Con cò bay lả trong câu hát,

Biấc trẻ say dài nhịp võng ru.

 

Lá thấp cành cao gió đuổi nhau,

Góc vườn rụng vội chiếc mo cau.

Trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác,

Đàn kiến trường chinh tự thủa nào.

 

Lúa trổ đòng tơ, ngậm cốm non,

Lá dài vươn sắc lưỡi gươm con.

Tiếng chim mách lẻo cây hồng chín,

Điểm nhạt da trời những chấm son.

 

Hai cánh chia quân chiếm mặt gò,

Bê con đùa mẹ bú chưa no.

Cờ lau súng sậy giam chân địch,

Trận Điện Biên này lại thắng to.

 

Sông đỏ phù sa, nước lớn rồi,

Nhà bè khói bếp lững lờ trôi.

Đường mòn rộn bước chân về chợ,

Vú sữa đẫy căng mặt yếm sồi.

 

Thong thả trăng non dựng cuối làng,

Giữa nhà cây lá bóng xiên ngang.

Chiều con, cặm cụi đôi ngày phép,

Ngồi bẻ đèn sao, phất giấy vàng.

 

Chuyến tàu đêm

Gió lạnh nghe chừng đêm thấy sâu,

Mà chăn với gối mộng về đâu ?

Qua sang một chuyến tầu đêm chạy,

Một chuyến tầu đêm chạy rất mau.

 

Những ánh đèn phai tựa nắng tà,

Toa này toa khác nối liền toa…,

Chập chờn như một con dơi lớn,

Như một oan hồn hiển hiện ra.

 

Tầu chạy hình như để chở buồn,

Chở người đi nhớ kẻ về thương;

Nâng bao nhiêu gót chân xinh đẹp.

Tầu chạy đêm nay có lạc đường?

 

Tiếng máy vang như tiếng sấm rền,

Chuyến tầu này biết có ai quen?

Biết đâu chả có vài tên bạn

Ở một ga nào vội vã lên?

 

Lững thững tầu đi mất nửa rồi,

Sao không dừng lại ở ga tôi,

Lấy mươi lăm phút cho tôi gửi,

Chút ít xuân xanh trả lại trời ?

 

Mà mãi đêm nay mới nhớ ra:

Đời mình chẳng khác chuyến tầu qua.

Nhưng từ ga nhớn, từ ga nhỏ,

Đời chẳng làm cho lấy một ga.

 

Tầu biết bây giờ chạy đến đâu ?

Đêm sâu hoàn trả lại đêm sâu.

Bỏ đây một chiếc tầu kiêng đỗ;

Chở một toa tim nặng oán sầu.

 

Đêm cuối cùng

Hội làng mở giữa mùa thu

Trời cao, gió cả, trăng như ban ngày.

Hội làng còn một đêm nay

Gặp em còn một lần này nữa thôi.

 

Phường chèo đóng “Nhị độ mai”

Sao em lại đứng với người đi xem?

Mấy lần tôi muốn gọi em,

Lớp Mai Sinh tiễn Hạnh Nguyên sang Hồ

 

Tình tôi mở giữa mùa thu

Tình em lẳng lặng kín như buồng tằm.

 

Giấc mơ anh lái đò

Năm xưa chở chiếc thuyền này,

Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều.

Để tôi mơ mãi, mơ nhiều:

“Tước đay se võng nhuộm điều ta đi.

Tưng bừng vua mở khoa thi,

Tôi đỗ quan trạng, vinh quy về làng.

Võng anh đi trước võng nàng…

Cả hai chiếc võng cùng sang một đò.”

 

Đồn rằng đám cưới cô to,

Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu.

Nhà gái ăn chín nghìn cau,

Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn…

 

Lang thang tôi dạm bán thuyền,

Có người trả chín quan tiền, lại thôi!

 

Buông sào cho nước sông trôi,

Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ.

Có người con gái đang tơ,

Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay.

Sao cô không gọi sáng ngày,

Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền mơ.

Con sông nó có hai bờ,

Tôi chưa đỗ trạng, thôi cô lại nhà.

 

Hoa với rượu

Thấy rét, u tôi bọc lại mền,

Cô hàng cất rượu ủ thêm men.

Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ,

Say cả tư mùa cho khách quen.

Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ, tôi,

Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi.

Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ,

Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi.

 

Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà,

Người ta bắt chước chị người ta!

Ra vườn nhặt những hoa cam rụng,

Về bỏ đầy nồi cất nước hoa.

 

Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy,

Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau.

Hí hửng bảo nhau: “Thơm đấy chứ,

Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!”

 

Một tối nhà Nhi có giỗ thầy

Chị Nhi cho uống rượu cay cay,

Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa

Mặt đỏ lên rồi, chếnh choáng say.

 

Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài

Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai

Chị Nhi cứ chế làm sao ấy

Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười.

 

Chị Nhi thường nói với u tôi

Hai đứa thưa bà đến đẹp đôi

U tôi liền đáp ngay như thật

Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi

 

Thuở ấy làm sao thật thái bình

Trai hiền bạn với gái đồng trinh

Đời say men rượu thơm hoa rụng

Tràn những ngây thơ ngập cảm tình

 

Ấy thế mà rồi cách biệt nhau

Nhà Nhi không biết chuyển đi đâu

Mình tôi giời bắt làm thi sĩ

Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu

 

Bỏ lại vườn cam bỏ mái gianh

Tôi đi dan díu với kinh thành

Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới

Chuốc mãi men say rượu ái tình.

 

Rượu ái tình kia thành thuốc độc

Vườn trần theo bướm phấn hương bay

Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc

Hoa hết thơm rồi, rượu hết say.

 

Trăm sầu nghìn tủi mình tôi chịu

Ba bốn năm rồi năm sáu năm

Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại

Men nồng gạo nếp nước hoa cam.

 

Xa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi

Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!

Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ

Mộng ngát, duyên lành cũng bỏ tôi.

 

Chắc ở nơi nào, dưới mái tranh,

Chị em Nhi vẫn sống yên lành,

Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán.

Hồn vẫn trong mà mộng vẫn xinh.

 

Ngày xưa còn bé, Nhi còn đẹp

Huống nữa giờ Nhi đã đến thì,

Tháng tháng, mươi mười lăm buổi chợ

Cho người thiên hạ phải say Nhi.

 

Xóm chị em Nhi ở mấy nhà?

Bến đò sông vắng? Chợ gần, xa?

Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ?

Vườn có trồng cam, có nở hoa?

 

Mơ tưởng vu vơ, lòng dối lòng

Thực ra có phải thế này không

Chị Nhi đã lấy chồng năm trước

Nhi đến năm sau lại lấy chồng?

 

Ước gì trên bước đường lưu lạc.

Một buổi chiều nao, lạnh gió mưa

Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ

Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa.

 

Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó

Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu.

Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại

Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau.

 

Tôi kể: “U tôi đã mất rồi

Cửa nhà còn có một mình tôi…”

Nhi rằng: “Ngày trước u thường nói

Hai đứa mình trông đến đẹp đôi…”

 

“Chị em mới lấy chồng năm trước

Chồng chị trồng cam ở mé sông.

Em ở mình đây nhà trống trải

Trăng vàng đầy ngõ, gió mênh mông…”

 

Như truyện Tương Như và Trác Thị

Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng

Vườn xuân trắng xoá hoa cam rụng

Tôi với em Nhi kết vợ chồng.

 

Rượu cất kỹ ngon, men ủ khéo

Say người, thiên hạ lại say nhau,

Chiều chiều hai đứa sang thăm chị

Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu.

 

Chao ơi! Là mộng hay là thực?

Là thực hay là mộng bấy lâu?

Hai đứa sống bằng hoa với rượu

Sống vào trời đất, sống cho nhau.

 

Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi

Hoa thừa, rượu ế, ấy tình tôi,

Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng

Gặp lại nhau chi, muộn mất rồi!

 

Hương cố nhân

Thuở trước loài hoa chửa biết cười

Vô tình con bướm trắng sang chơi

Khác nào tôi đã sang chơi đấy

Rước bướm dừng chân. Hoa hé môi.

 

Từ đấy loài hoa mới biết cười

Cũng như nàng mới biết yêu tôi

Hoa yêu dấu bướm cho nên bướm

Quả quyết yêu hoa đến trọn đời.

 

Ai dạy nàng yêu? Có phải là

Nào ngờ hư đến thế là hoa!

Hoa đi đón rước bao nhiêu bướm

Từ bướm xuân xanh đến bướm già.

 

Tôi chỉ thèm yêu lấy một lần

Có người đi giữa xứ mùa xuân

Thấy con bướm trắng bay thơ thẩn

Ý hẳn đi tìm hương cố nhân.

 

Lỡ bước sang ngang

– Em ơi! Em ở lại nhà

Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương

Mẹ già một nắng hai sương

Chị đi một bước trăm đường xót xa

Cậy em, em ở lại nhà

Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương

Hôm nay xác pháo đầy đường

Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng

Chuyến này chị bước sang ngang

Là tan vỡ giấc mộng vàng từ đây

Rượu hồng em uống cho say

Vui cùng chị một vài giây cuối cùng

Rồi đây sóng gió ngang sông

Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ

Miếu thiêng vụng kén người thờ

Nhà hương khói lạnh chị nhờ cậy em

Đêm qua là trắng ba đêm

Chị thương chị kiếp con chim lìa đàn

Một vai gánh lấy giang san…

Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương

Mắt quầng tóc rối tơ vương

Em còn cho chị lược gương làm gì!

Một lần này bước ra đi

Là không hẹn một lần về nữa đâu

Cách mấy mươi con sông sâu

Và trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênh

Cũng là thôi cũng là đành

Sang sông lỡ bước riêng mình chị sao?

Tuổi son nhạt thắm phai đào

Đầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!

Em đừng khóc nữa em ơi!

Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!

Một đi bảy nổi ba chìm

Trăm cay nghìn đắng con tim héo dần

Dù em thương chị mười phần

Cũng không ngăn nổi một lần chị đi

 

Chị tôi nước mắt đằm đìa

Chào hai họ để đi về nhà ai

Mẹ trông theo, mẹ thở dài

Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran

Tôi ra đứng tận đầu làng

Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa…

2

Trời mưa ướt áo làm gì?

Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồng

Người ta pháo đỏ rượu hồng

Mà trên hồn chị một vòng hoa tang

Lần đầu chị bước sang ngang

Tuổi son sông nước đò giang chưa tường

Ở nhà em nhớ mẹ thương

Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ

Mẹ ngồi bên cửi xe tơ

Thời thường nhắc: “- Chị mày giờ ra sao?”

 

Chị bây giờ… nói thế nào?

Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang

Chị từ lỡ bước sang ngang

Trời dông bão giữa tràng giang lật thuyền

Xuôi dòng nước chảy liên miên

Đưa thân thế chị tới miền đau thương

Mười năm gối hận bên giường

Mười năm nước mắt bữa thường thay canh

Mười năm đưa đám một mình

Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên

Mười năm lòng lạnh như tiền

Tim đi hết máu mà duyên không về

Nhưng em ơi! Một đêm hè

Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn

Dừng chân trên bến sông buồn

Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang

Đoái thương thân chị lỡ làng

Đoái thương phận chị dở dang những ngày

Rồi… rồi chị nói sao đây?

Em ơi! nói nhỏ câu này với em…

Thế rồi máu trở về tim

Duyên làm lành chị duyên tìm về môi

Chị nay lòng ấm lại rồi

Mối tình chết đã có người hồi sinh

Chị từ dan díu với tình

Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng

Tim ai khắc một chữ “nàng”

Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theo

Nhưng yêu chỉ để mà yêu

Chị còn dám ước một điều gì hơn

Một lầm hai lỡ keo sơn

Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung

Rồi đêm kia lệ ròng ròng

Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về

Tháng ngày qua cửa buồng the

Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa

3

Úp mặt vào hai bàn tay

Chị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm

– Đã đành máu trở về tim

Nhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồ

Người đi xây dựng cơ đồ

Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân

Người đi khoác áo phong trần

Chị về may áo liệm dần nhớ thương

Hồn trinh ôm chặt chân giường

Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây

Năm xưa đêm ấy giường này

Nghiến răng nhắm mắt cau mày… cực chưa?

Thế là tàn một giấc mơ

Thế là cả một bài thơ não nùng

Tuổi son má đỏ môi hồng

Bước chân về đến nhà chồng là thôi

Đêm qua mưa gió đầy giời

Mà trong hồn chị có người đi qua

Em về thương lấy mẹ già

Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công

Chị giờ sống cũng bằng không

Coi như chị đã ngang sông đắm đò

 

Mưa xuân

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng

Mẹ già chưa bán chợ làng xa

 

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ

Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”

 

Lòng thấy giăng tơ một mối tình

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh

Hình như hai má em bừng đỏ

Có lẽ là em nghĩ đến anh

 

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn

Em ngửa bàn tay trước mái hiên

Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh

Thế nào anh ấy chả sang xem!

 

Em xin phép mẹ, vội vàng đi

Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe

Mưa bụi nên em không ướt áo

Thôn Ðoài cách có một thôi đê

 

Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm

Em mải tìm anh chả thiết xem

Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em

 

Chờ mãi anh sang anh chả sang

Thế mà hôm nọ hát bên làng

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn

Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

 

Mình em lầm lụi trên đường về

Có ngắn gì đâu môt dải đê!

Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt

Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

 

Em giận hờn anh cho đến sáng

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì

“- Thưa u họ hát…” rồi em thấy

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi

 

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay

Hoa xoan đã nát dưới chân giày

Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ

Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”

 

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ chèo Ðặng đi ngang ngõ

Ðể mẹ em rằng hát tối nay?

 

Mười hai bến nước

Nàng đẹp, đẹp từ hai khoé mắt,

Làm mờ những ánh ngọc trân châu

Làm phai ánh nước hồ thu thắm,

Làm nhạt bao nhiêu ánh nhiệm màu.

 

Một cười héo cả trăm hoa nở,

Say cả non sông, đắm cả giời.

Đuổi cả mối sầu muôn vạn kiếp.

Bẽ bàng tất cả những màu tươi.

 

Ô kìa! dòng suối Thiên Thai chảy

Đâu thấy hoa đào với dáng tiên.

Chả phải đó là dòng suối tóc,

Nàng buồn gương lược vẫn chưa quen.

 

Tả sao được một thời xuân sắc.

Từ thuở xuân non má chớm hồng,

Từ thuở vườn đào mơ đuổi bướm.

Xếp thuyền thả khắp mặt ao trong.

 

Rồi một ngày qua, một tháng qua.

Một năm qua nữa, tuổi mười ba,

Bên hoa thấy bướm không buồn đuổi,

Chỉ mải mê nhìn bướm ủ hoa.

 

Ngày tháng trôi xuôi, tuổi lớn dần.

Nàng cười trong nắng: cả trời xuân

Lòng thơ hồi hộp khi môi thắm,

Hôn vụng hoa tươi có một lần.

 

Một lần hôm ấy, trước hoa tươi

Nàng thấy trong gương bóng một người,

Ai đẹp? Hay là tiên lạc lối?

Không, nàng!… Nàng đẹp đấy mà thôi!

 

Chim qua buổi sớm khuyên nàng học

Bướm dạy nàng thêu, gió dạy đàn

Con bé tài hoa… chim nhắn bướm

Gió chuyền lời bướm xuống nhân gian

 

Từ ấy, cửa ngoài tin bắn sẻ,

Rộn ràng xe ngựa, mối manh đưa.

Bao nhiêu xe ngựa về không cả,

Tơ đó nàng còn dệt giấc mơ…

 

Nhưng mùa đông ấy, sau xe cưới,

Pháo đỏ giăng dây thắm trước lầu

Chú rể vui mừng châm lửa đốt

Đốt tan mộng đẹp của cô dâu.

 

Trước tài sắc ấy, người chồng ấy

Không cảm, không yêu, chẳng hiểu gì

Nàng biết từ đây đường hạnh phúc

Của nàng ngày một ngắn dần đi.

 

Nàng có ngờ đâu đến nỗi này

Lỡ làng chôn hết tuổi thơ ngây.

Sống trong buồn tẻ, trong đau khổ,

Với mảnh hồn đơn của những ngày.

 

Mắt đầy ngấn lệ, lời đầy lệ.

Mỗi buổi thu sang gió lạnh nhiều

Tình rụng tự mùa thôi rụng lá

Biết tìm đâu phấn hương yêu.

 

Bỗng một ngày hè hoa phượng thắm,

Nở đầy trong lá phượng xanh tươi.

Trải dài thắm đỏ con đường trắng,

Nàng thấy đi trên thảm một người.

 

Người ấy, bụi hồng phong nếp áo

Đi theo tiếng gọi của vinh quang

Nhưng nay dừng bước trên hoa rụng,

Người thấy đâu đây một nhỡ nhàng.

 

Liền đem chắp lại cánh muôn hoa,

Tô lại màu hoa bị xoá mờ.

Rồi lại vì nàng hàn lại vết

Thương lòng đã giết giấc mơ xưa.

 

E ấp chung nâng chén rượu hồng

Mỉm cười quyến luyến ghé môi chung.

Rượu hồng đẫm những màu ân ái,

Những vị say sưa ấm cõi lòng.

 

Nhưng bỗng tự nhiên lòng giá lại,

Nhìn nhau qua mắt lệ, than ôi.

Rượu hồng pha lệ, pha chua chát,

Uống cạn làm sao, muộn mất rồi.

 

“Năm ấy sang sông lỡ chuyến đò,

Đò đầy gió lớn sóng sông to.

Mười hai bến nước xa lăng lắc,

Lầm tự ngày xưa, lỡ đến giờ.

 

“Tôi biết tình tôi đã lỡ rồi

Tình ta đành chỉ thế này thôi

Thương tôi, mình hiểu cho tôi nhé

Mà chỉ riêng tôi mới hiểu tôi.

 

“Tôi tiễn mình trên bến nước này

Mình đi, tôi trở lại chia tay;

Tôi về nán sống trong mong đợi

Cái phút vinh quang của một ngày.

 

“Hôm nay đã cuối thu rồi lạnh

Nàng hãy mang theo bóng dáng tôi

Cho ấm lòng mình khi lỡ bước

Mưa phùn trên quán trọ xa xôi”.

 

Người ấy đi rồi… Nàng trở lại

Hờ hai mắt đọng một u sầu.

Buồng hương hoa héo mùa thu hắt

Qua lá mành tương đã lạt màu.

 

Bao nhiêu ân ái thế là thôi.

Là bấy nhiêu oan nghiệt, hỡi giời.

Nghẹt dưới bàn tay thần định mệnh,

Nàng đương dệt tấm hận muôn đời.

 

Tâm hồn tôi

Tâm hồn tôi là bình rượu nhỏ

Rót lần rót mãi xuống nàng Oanh

Không xua tay nhưng nàng đã vô tình

Hất ly rượu hồn tôi qua cửa sổ…

 

Tỉnh giấc chiêm bao

Chín năm đốt đuốc soi rừng

Về đây ánh điện ngập ngừng bước chân.

Cửa xưa, mành trúc còn ngăn

Góc tường vẫn đọng trăng xuân thuở nào.

Làng xa, bản nhơ, đèo cao

Gió bay tà áo, chiêm bao nửa chừng.

Anh về luyến núi, thương rừng

Nhớ em đêm sáng một vùng Thủ Đô.

Bồi hồi chuyện cũ năm xưa

Gặp nhau lần cuối… trang thư lệ nhòa.

Thư rằng: thôi nhé đôi ta

Tình sao không phụ mà ra phụ tình.

Duyên nhau đã dựng Trường đình

Mẹ em đã xé tan tành gối thêu…

Trăng khuya sáng núi, gương đèo

Anh đi, thư vẫn nằm đeo bên mình.

Lửa sàn, nét chữ chênh vênh

Nếp thư đến rách chưa lành vết thương

Đằm đằm hoa sữa lên hương

Chân anh đang bước giữa đường cái đây.

Nẻo hồ, song cửa, lá bay

Sáng chung bóng dáng, bao ngày yêu xưa.

Trăm năm đã lỡ hẹn hò

Cây đa bến cũ, con đò còn không ?

Tình cờ gặp giữa phố đông

Em đi ríu rít, tay chồng, tay con.

Nét cười âu yếm môi son

Áo bay nhắc buổi trăng tròn sánh vai…

Chín năm bão tối, mưa ngày

Nước non để có hôm nay sáng trời.

Em đi hạnh phúc hồng tươi

Anh nhìn tận mắt cuộc đời đẹp sao ?

Sắc hương muôn nẻo tuôn trào

Tiếc mà chi, giấc chiêm bao một mình.

Anh về viết lại thơ anh

Để cho bến mát, cây xanh đôi bờ,

Cho sông, cho nước, từ giờ

Chẳng còn lỡ chuyến con đò sang ngang.

Lứa đôi, những bức thư vàng

Chẳng còn chữ chữ, hàng hàng, lệ rơi.

Chim hồng, chim nhạn, em ơi!

Trên nền gối cưới, đời đời yêu nhau.

 

Tương tư

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

Một người chín nhớ mười mong một người.

Gió mưa là bệnh của giời

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.

Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.

Bảo rằng cách trở đò giang,

Không sang là chẳng đường sang đã đành.

Nhưng đây cách một đầu đình,

Có xa xôi mấy cho tình xa xôi…

Tương tư thức mấy đêm rồi,

Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!

Bao giờ bến mới gặp đò?

Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?

Nhà em có một giàn giầu

Nhà anh có một hàng cau liên phòng

Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

 

Thời trước

Sáng giăng chia nửa vườn chè

Một gian nho nhỏ đi về có nhau

Vì tằm tôi phải chạy dâu

Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay

Chồng tôi thi đỗ khoa này

Bõ công đèn sách từ ngày lấy tôi

Kẻo không rồi chúng bạn cười

Rằng tôi nhan sắc cho người say sưa

Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa

“Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng”

Một quan là sáu trăm đồng

Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi

Chồng tôi cưỡi ngựa vinh qui

Hai bên có lính hầu đi dẹp đàng

Tôi ra đón tận gốc bàng

Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem

 

Đêm nay mới thật là đêm

Ai đem trăng sáng giãi lên vườn chè

 

Thư cho chị

Viết cho chị cánh thư này,

Một đêm lữ thứ em say rượu cần.

Nhớ người cách một mùa xuân,

Hình như người đã một lần sang sông.

Ồ! Say! Thương nhớ vô cùng,

Rượu hay lệ ướt khăn hồng chị ơi!

Làm sao giấc ngủ không dài ?

Mà đêm không ngắn, mà trời cứ mưa ?

Làm sao em sống như thừa ?

Cố đem men rượu tẩm vừa lòng đau.

Kể từ hai đứa thôi nhau,

Em thường chả có đêm nào không say .

Sao em đơn chiếc thế này ?

Sao em lại khóc như ngày chị đi …?

Ở đây còn có vui gì!

Vườn dâu xa lắm! Lối về chị xa.

Con đường sang xóm Trữ La,

Cách một ngày ngựa, cách ba ngày đò.

Lúc này em nghĩ mà lo,

Cứ thương nhớ mãi thì cho hết đời!

Hôm qua có chuyến đò xuôi,

Toan về Hà Nội lại thôi không về.

Em trồng được một cây lê,

Hẹn bốn năm nữa thì về hái hoa.

Nhưng là vườn đất người ta,

Mình là khách trọ một vài đêm thôi.

Sáng mai có lẽ em xuôi,

Nếu không đãng trí và trời không mưa.

Nhưng mà khăn gói gió đưa,

Lại về Hà Nội thì chưa muốn về.

Đò thuê, ngày ngựa cũng thuê,

Sang nhìn qua kẻ lỗi thì sang sông.

Ồ say! thương nhớ vô cùng!

Rượu hay lệ ướt khăn hồng chị cho ?

 

Viếng hồn trinh nữ

Chiều về chầm chậm trong hiu quạnh,

Tơ liễu theo nhau chảy xuống hồ.

Tôi thấy quanh tôi và tất cả,

Kinh thành Hà Nội chít khăn sô.

Nước mắt chạy quanh, tình thắt lại,

Giờ đây tôi khóc một người về!

Giờ đây tôi thấy hồn cay đắng,

Như có ai mời chén biệt ly!

 

Sáng nay vô số lá vàng rơi,

Người gái trinh kia đã chết rồi!

Có một chiếc xe màu trắng đục,

Hai con ngựa trắng xếp hàng đôi.

 

Đem đi một chiếc quan tài trắng,

Và những vòng hoa trắng lạnh người.

Theo bước, những người khăn áo trắng,

Khóc hồn trinh trắng mãi không thôi.

 

Để đưa nàng đến nghĩa trang này,

Nàng đến đây rồi ở lại đây.

Ờ nhỉ, hôm nay là mấy nhỉ?

Suốt đời tôi nhớ mãi hôm nay.

 

Sáng nay sau một cơn mưa lớn,

Hà Nội bừng lên những nắng vàng.

Có những cô nàng trinh trắng lắm,

Buồn rầu theo vết bánh xe tang.

 

Từ nay xa cách mãi mà thôi!

Tìm thấy làm sao được bóng người.

Vừa mới hôm nào còn thẹn thẹn.

Tay cầm sáp đỏ đặt lên môi.

 

Chiếc áo màu xanh tựa nước hồ,

Nàng vừa may với gió đầu thu.

Gió thu còn lại bao nhiêu gió,

Chiếc áo giờ đây bạc dưới mồ.

 

Chắc hẳn những đêm như đêm qua,

Nàng còn xây mộng giữa chăn hoa.

– Chăn hoa ướp một trời xuân sắc –

Đến tận tàn canh rộn tiếng gà.

 

Chắc hẳn những đêm như đêm kia,

Nửa đêm lành lạnh gió thu về.

Nàng còn thao thức ôm cho chặt,

Chiếc gối bông mềm giữa giấc mê…

 

Nhưng sáng hôm nay nàng lặng im,

Máu đào ngừng lại ở nơi tim.

Mẹ già xé vội khăn tang trắng,

Quấn vội lên đầu mấy đứa em.

 

Người mẹ già kia tuổi đã nhiều,

Đã từng đau khổ biết bao nhiêu.

Mà nay lại khóc thêm lần nữa,

Nước mắt còn đâu buổi xế chiều.

Những đứa em kia chưa khóc ai,

Mà nay đã khóc một người rồi.

Mà nay trên những môi non ấy,

Chả được bao giờ gọi: “Chị ơi!”

 

Nàng đã qua đời để tối nay,

Có chàng đi hứng gió heo may,

Bên hồ để mặc mưa rơi ướt,

Đếm mãi bâng quơ những dấu giày.

 

Người ấy hình như có biết nàng,

Có lần toan tính chuyện sang ngang.

Nhưng hồn nàng tựa con thuyền bé,

Vội cắm nghìn thu ở suối vàng.

 

Có gì vừa mất ở đâu đây?

Lòng thấy mềm như rượu quá say.

Hốt hoảng chàng tìm trong bóng tối:

Bàn tay lại nắm phải bàn tay.

 

Chỉ một vài hôm nữa, thế rồi,

(Người ta thương nhớ có ngần thôi)

Người ta nhắc đến tên nàng để

Kể chuyện nàng như kể chuyện vui.

 

Tôi với nàng đây không biết nhau,

Mà tôi thương tiếc bởi vì đâu?

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng,

Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”.

 

Xuân về

Đã thấy xuân về với gió đông.

Với trên màu má gái chưa chồng

Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm

Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong.

 

Từng đàn con trẻ chạy xun xoe

Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe

Lá nõn nhành non ai tráng bạc

Gió về từng trận gió bay đi

 

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng

Lúa thì con gái mượt như nhung

Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng

Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng.

 

Trên đường cát mịn một đôi cô

Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa

Gậy trúc giắt bà già tóc bạc

Lần lần tràng hạt niệm nam vô.

Trên đây là đôi nét giới thiệu về nhà thơ Nguyễn Bính cùng với những bài thơ hay nhất của Nguyễn Bính. Hi vọng những bài thơ hay nhất mà bài viết tổng hợp và chia sẻ đến các bạn, các bạn cũng sẽ yêu thích nó. Các bạn hãy lưu lại những bài thơ của Nguyễn Bính mà bạn yêu thích để đọc khi các bạn muốn nhé.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page